Nửa đêm, chạy vội đi mua túi xà phòng về để xử lý mớ quần áo tích trữ cả tháng trời trước khi trở thành đại lý nấm lớn nhất vịnh Bắc Bộ. Gặp một bà chị đắt con đi ngược chiều. Bỗng đâu một câu hát ngân lên: "Ngày xưa tôi có quen một người em gái nhỏ, tuổi đang mười sáu mái tóc chấm ngang vai..". Tất thảy lỗ chân lông toàn thân tôi dựng đứng. Con gái hát nhạc vàng zời ạ. Tôi thậm ghen với tay chồng chị quá đi chị gái ơi. Phúc ông bà hắn để lại hẳn phải to bằng ba cái ấm vỡ.
Nhạc vàng là một dòng nhạc ủy mị, sướt mướt. Đa phần là than thân trách phận hoặc rên rẩm vì bồ bỏ người yêu khinh tình nhân phụ. Từ kêu ca: "Hai bàn tay trắng thì yêu cái đéo gì" ( Hai bàn tay trắng - trường vũ) cho đến " Trời ơi tôi muốn beep người tôi yêu" (Giết người anh yêu -Tuấn Quỳnh)...
Nói chung là thậm sến. Thường thì chỉ có lứa 9x đời đầu trở về trước là nghe dòng nhạc này. Tầm 94 95 thì chỉ đếm được trên đầu ngón chân. Nếu quý anh chị có gấu thuộc lớp teen teen thì xin chia buồn. Đoạn liên khúc nghèo quý anh chị đang nghe dở đến đoạn cao trào có thể bị tắt bọp và chuyển qua "vừa vừa đâu, dạng rộng ra,,," của tay Sờ Tờ Mông To Phết.
Tôi không nói những người không nghe nhạc vàng là không biết thưởng thức âm nhạc. Nhưng tôi dám chốt chắc một câu rằng bất kể tay anh chị nào đã biết tới những Trường Vũ, Như Quỳnh, Quang Lê, Bảo Tuấn.. thì hẳn rằng quý anh chị có một đôi tai tuyệt vời. Và cũng xin chia buồn là đời anh chị đã từng thối hoắc như những ca từ mà anh chị đã từng nghe..
