Tình cờ một chiều ngồi trước cổng trường đại học thuở nào. Hình ảnh tà áo trắng cứ mênh mang trước mắt. Những buồn vui đọng trên khuôn mặt của các sĩ tử. Những đôi mắt chưa kịp lên màu khói. Khói lam của cuộc tình hoặc khói đen của cuộc đời. Chợt bồi hồi tưởng như ta lại trở về cái tuổi ngây thơ. Bước chân tấp tểnh nơi Hà thành muôn hồng ngàn tía.
Lời bài hát cũ cứ văng vẳng đâu đây. "Tháng sáu mùa thi, con đường học trò anh đưa em đi. Trong nét nghĩ chín dần bao dự định, ngọn đèn đêm thao thức suốt canh thâu". Cô bé ngày xưa biết giờ nơi đâu. Có còn nhớ một thời cắp sách? Hay cuộc sống mưu sinh và những vất vả chồng con đã làm phai đi sắc đỏ của cánh phượng năm nào? "Mùa thi ơi, mùa thi ơi. Anh hiểu lắm cái nhíu mày chân thật. Những nghĩ suy khiến con người chợt lớn. Em bắt đầu nơi anh đi qua..."
Xa lắm rồi ơi những mùa thi
Ta đã qua khoảng thời gian đẹp nhất
Những ước mơ tưởng chừng như rất thật
Đã ngủ quên bên vũng nước cuộc đời
Xa lắm rồi áo trắng của tôi ơi!
Đời nhuộm đen cả màu hồng trong mắt
Rẽ về đâu dòng đời muôn lối ngoặt
Đứng bâng khuâng ở giữa ngã tư đường
Rồi ngày sau nơi thế sự vô thường
Lướt vội qua một đôi tà áo trắng
Chợt nhận ra lòng mình không phẳng lặng