Đi cho biết đó biết đây
Ở nhà với mẹ biết ngày nào khôn.
(Đá tí thơ cho máo :v )
Phá tôi đã từng đi phượt 1 mềnh quý anh chị ạ :3 !
Hồi đó tôi vừa bị bà giám đốc đuổi việc bằng tin nhắn( chuyện nài sẽ kể sau), ăn không ngồi rồi mấy tháng trời, nộp đơn các kiểu online lẫn offline mà vẫn chả ma nào gọi, tôi bèn lên kế hoạch đi du lịch cho đỡ tù.
Từ xưa nay đã nghe tiếng lành đồn xa là Tây Bắc cảnh đẹp nên thơ trữ tình, đặc sản cũng nhiều mà gái xinh cũng lắm nên tôi quyết định làm chuyến đi ngược xem sao. Một ngày cho việc chuẩn bị hành trang và lên kế hoạch.
Trước hết là lục tủ làm dăm bộ quần áo vứt vào ba lô, sau đó phi ra Nguyễn Văn Cừ kiếm quả bản đồ, hì hục chui rúc trong đống bản đồ cả tiếng mà chỉ thấy mỗi bản đồ du lịch vùng Tây Bắc, chả thấy Đông Bắc đâu (sau tôi mới biết là Đông Bắc chả có khỉ gì để du lịch nên k in bản đồ :v ), chưa yên tâm, tôi có lên web tìm bản đồ online (sau đi về mới biết mình đi đường vòng nên xa mất trăm km, đờ vào mõm mấy thằng viết phần mềm phát).
Sau tiếp là ra hiệu thuốc lôi về 1 chai cồn ( đề phòng nên núi có mực còn nướng, hehe), bông băng thuốc đỏ , ơ-gâu các loại 1 nắm, rồi thì kháng sinh đủ kiểu. Kế đó là sang ông anh mượn bộ vá xe mang theo, nhỡ dọc đường có gặp em nào lốp căng mà thủng thì mình vá hộ, biết đâu đấy lại dc cái gì đấy, há há.
Tất cả chỉ có thế, tôi xuất phát lúc 9h1 phút( đi hơn về kém quí anh chị ạ). Chuyến phượt để đời của tôi chia làm 5 chặng.
