Xuất phát từ ngã tư Cổ Nhuế huyền thoại, tôi ngược lên đường 32 để tiến về Hòa Bình, cứ đi 1 chặng lại dừng lại hỏi đường vì chả thấy các địa danh như trên bản đồ online chỉ (đm thằng làm phần mềm phát nữa), Sau 2 tiếng lò dò thì tôi cũng qua được đoạn Ba Vì (chỗ này nuôi bò sữa nhưng tôi chả thấy con bò nào mà toàn mùi phân bò ) để bắt đầu chớm vào Kỳ Sơn - Hòa Bình. Bắt đầu từ đây trở đi thấp thoáng những mái nhà sàn ven suối, nhưng mái lợp đã được thay bằng bro-ximang.

Tôi có để ý hóng mỗi khi qua suối xem có thiếu nữ người Thái nào tắm tiên không nhưng tuyệt nhiên chẳng thấy bóng dáng, có lẽ sự ra đời của những máy ảnh, những điện thoại công nghệ cao và những thành phần cú vọ như tôi đơi đã làm biến mất một tập tục sinh hoạt rất chi là về với thiên nhiên của đồng bào vùng cao, tiếc tiếc là.

(Ảnh : ăn cắp :v )
Tôi sinh ra và lớn lên ở vùng đồi núi, những tưởng rằng núi với tôi chẳng còn xa lạ, nhưng giờ đây mới biết là cái thằng tôi đã nhầm quý anh chị ạ. Nhưng cung đường với triền miên núi, một bên là vách đá dựng đứng, một bên là dòng sông ngoằn ngoèo uốn lượn, với độ dốc có khi lên đến 40%, chỉ cần xẩy tay phát là aka đâm đầu vào đá ăn tiết canh hoặc xuống thuỷ cung uống nhân trần với long vương (tôi k thích trà đá).

(Ảnh : chính tôi, tôi chỉ dám chụp sơ sơ, có những đoạn hiểm hơn nhưng phải cầm lái k đâm xuống vực thì bỏ mẹ)
Phải nói là đẹp mê man, thi thoảng ven đường có những đoạn vách đá rộng hẳn ra, các chị các mẹ lại vác lâm thổ sản ra bán cho Tây balo mũi lõ, cũng chả có gì nhiều nhặn: nồi ngô luộc bốc khói nghi ngút hoặc dăm cân mận. Ấy vậy mà các vị Tây me xừ lấy làm khoái chí, xông vào chụp ảnh lia lịa, và tất nhiên, sẽ có phí chụp hình (cái nài tôi ủng hộ rất, chúng tao mất công mang nồi ngô lên tận đỉnh đèo cho chúng mài chụp ảnh, thì mài mất năm ba Tơn cho tao là công bằng rồi, có phỏng quý anh chị).




Nếu cứ tít mù với những cung đường rải nhựa đẹp tít mít thế kia thì có gì gọi là phượt, và tôi chả phải mong chờ lâu, mùa mưa đã qua nhưng những đợt lũ quét của miền núi vẫn còn, và không thể nhận ra đâu là đất đâu là nhựa nữa.

(Đường nó lở như nài đơi quý anh chị ạ)
Thế là á hự, chầm chậm bò qua để thưởng thức cảm giác phi ngựa như nào.con yamaha ghẻ đang ậm ạch băng đường thì đụng đầu một toán phượt ngược đường, nhìn kỹ thì toàn Tây lông, ô hô, tự dưng thấy mình chúng nó dừng hết cả lại, xuống xe, cứ tưởng anh hùng bốn bể giữa đường gặp mặt làm dăm chén rượu kết bái huynh đệ, có ai ngờ đâu lũ chúng nó chạy lúp xúp vào mấy bụi cây ven đường, mặt ngước lên trời với vẻ thỏa mãn đến khó chịu.Tức cảnh sinh tình tôi nho nhe đôi câu, quý anh chị đừng chê
Tưởng gì Tây cũng như Ta
Khi buồn nó cũng chạy ra vệ đường...

(Và đơi là đoàn Tây mũi lõ, liu ý ảnh minh họa)

(và quý anh Tây "tường đè", vẫn là ảnh ăn cắp )
(Còn tiếp....)
