Thứ Ba, 26 tháng 1, 2016

Nhảm 1..


Tôi đã từng rất thích mùa đông. Ăn ngon ngủ tốt. Người người nhìn nhau trìu mến chứ không xịt khói lỗ tai như mùa hè. Đông lãng đãng như một gã si tình ngốc nghếch bên dưới hiên cửa sáng đèn của cô bé nhà bên.

Nhưng khi bắt đầu biết tới cái gọi là tự đái vào chân mình thì tôi sợ. Khí lạnh như một cơn đại dịch không tài nào ngăn nổi. Nó cứ len lỏi qua từng tế bào, đánh gục những nơ ron thần kinh yếu đuối vì bệnh FA kinh niên. Tôi bắt đầu sợ ra đường, vì phải nhìn thấy lũ teen teen lông măng chưa mọc đủ ôm nhau trên xe đạp điện đánh võng đường chiều muộn cuối tuần. 

Sợ ăn nhiều vì cái bồn cầu mùa đông như một ác quỷ chỉ chực lăm le cắn xé cái mông vốn nghèo nàn mỡ. Sợ giấc ngủ quá sâu vít cần cổ xuống mỗi buối sáng để rồi khi lên công ty lại nhận được cái thông báo phạt 1 lít vì đi muộn.

 Lảm nhảm vậy thôi. Chứ cái lạnh da thịt nào đâu có thấm gì với cái lạnh ở trong lòng. Nhân tình thế thái thoáng trông mà đắng hết cả mề. Có tay điên tình mả mẹ nào đấy đã phát biểu một câu xanh rờn mà càng nghĩ tôi càng thấy có lý thậm tệ: "Yêu đơn phương cũng giống như tự đái vào chân mình vậy. Người ngoài nói ngu nhưng mình lại cảm thấy rất ấm áp".

 Nhưng có lẽ hắn quên hoặc cố tình để lại vế sau cho người đời tự điền vào. Đái xong phải đi rửa chân không thì khai bỏ mẹ. Tôi cũng vậy, bắt đầu tập quên trước cả khi kịp nhớ về một bóng hình nào đó. Chiếc đồng hồ cát tình yêu đã xoay chiều. Nặng phần lý trí mà tình cảm nhẹ tênh. 

Chẳng còn dám đứng giữa sân trường gào thét tên ai hoặc lẽo đẽo đạp xe suốt chiều dài con đường tình sử. Giờ đã cứng và khô khan lắm: "Anh thích em đấy, giờ ý em sao? Yes or no? "No". Ừ, chào em anh đi.Những người con gái đã bước qua đời tôi như vậy. Chẳng để lại gì ngoài những vần thơ thảng thốt giữa đêm đen hay bất chợt dừng xe rút điện thoại gõ vội đôi dòng... 

Một mùa FA lại về,,,


loading...
loading...