Thứ Ba, 26 tháng 1, 2016

Phọt Mộc hay chuyện tình Tứ quái Dalton và Ms Lucky Luke..

Tết Ất Mùi, là một cái tết thất bại với bốn thằng chúng tôi. Thằng thì kinh doanh lận đận, đứa vay mượn đầm đìa, thằng thì học hành tanh bành nát bét. Chúng tôi quyết định ra giêng ngày rộng tháng dài làm chuyến xả hơi đầu năm gọi là giải đen.

(Dalton and Lucky Luke)


Trong nhóm thì có tôi là thằng duy nhất đã từng phọt Mộc (không dám dùng chữ Phượt, e xúc phạm danh từ  :3  ) . Nhưng cũng cách đây 3 năm có lẻ nên ký ức về tuyến đường phần nào cũng phôi phai. Cả lũ quyết định phó thác số phận vào cái bản đồ zời đánh mà tôi la liếm trên mạng từ chuyến đi trước. Cũng vì nó mà đẻ ra lắm chuyện khôi hài và chúng tôi suýt nữa lôi cùi chỏ và vô số thứ khác quý hóa ra mời nhau. Đêm trước ngày xuất phát, 11 giờ PM. 4 thằng vẫn còn ngồi bờ hồ đếu gì không nhớ tên ở đường Tôn Thất để contact vấn đề ôm. Ba thằng vêu mỏ vì chả kiếm được đám nào khả dĩ ngồi sau, trước là cho đầm xe dễ lái, sau thì tăng phần hưng phấn những khi vượt dốc đổ đèo. Thằng còn lại vốn được anh em trìu mến pha lẫn ghen tức phong làm anh hùng nhân dân trồng "rau" nuôi "gà". Sau những cuộc điện thoại quát nạt có, năn nỉ có, nó đứng dậy xốc quần tuyên bố một câu xanh rờn:  "Ôm của các chú để anh bố trí hết".

(Quả bản đồ thần thánh)

Để rồi sáng hôm sau, khi tôi lò mò lên tới bạch mai để rửa ruột bằng bát bún mọc nhiều đậu ít thịt thì ớ người khi vẫn chỉ thấy ba thằng khỉ đột đang cúi đầu húp xùm xụp. Lé mắt trông ngang thì mới thấy 1 nhân vật chân hơi hơi dài, ấy là em gái kết nghĩa của thằng bạn, nghe danh đã lâu bây giờ mới được gặp mặt. Tôi thở dài, mật ít ruồi nhiều. Thôi thì cũng gọi là có tí sắc nước hương trời để chuyến đi bớt phần nào ảm đạm. 9h30 chúng tôi bắt đầu xuất phát. Lộ trình là đường 32 thẳng tiến, sau đó rẽ qua Ba Vì , qua Kỳ Sơn (Hòa Bình) và rồi từ đây mát cần công tơ mét độ hơn trăm km thì tới Mộc. Tôi đã nói trước là quả bản đồ này do một thằng ngu nào đó làm, nên sẽ bị xa hơn tầm chục hai chục cây số gì đấy. Nhưng lũ gà kia quả quyết bảo thôi mài đi trước rồi thì cứ theo mài.

Và rồi cả bọn chổng mông phi thẳng. Cái sự đen đủi được mở màn bằng việc thằng ôn duy nhất có ôm ngồi sau bị áo vàng toét vì tội đi sai làn đường. Nói của đáng tội, thà là được đứa ngồi sau nó ôm khít rịt hay mải quay mỏ chúp chiếc thì bị bắt cũng đáng. Đằng này phải xin thưa với quý anh chị là tôi cá có thể nhét vừa cả con voi vào giữa hai đứa chúng nó.


( Vì anh là thánh xe ôm - Làm em cứ phải chồm chồm phía sau) 

Sau một chặng dừng chân thì chả hiểu thằng thánh rau tỉ tê thế nào mà chân dài bỏ ông thánh xe ôm sang ngồi với nó. Tôi với thằng còn lại lo sốt vó. Nhỡ nó nghĩ quẩn lủi đầu vào bánh xe tải hoặc đổ đèo không thèm bẻ lái thì oan mạng. Cuối cùng tôi phải điều thằng ku ngồi sau vốn là bác sĩ điều dưỡng đa khoa sang cầm lái cho cu cậu. Hy vọng rằng với cái mỏ dẻo quẹo mỗi khi nhận phong bì và đôi bàn tay thần thánh thông tiểu đỡ đẻ cho các chị em có thể vuốt xuôi được nỗi buồn mênh mang cứ chực phun ra từ mỏ thằng thánh xe ôm.  

Sau quả biên bản phạt, khí thế đoàn phọt có vẻ bớt húng. Khi tới một cây cầu bắc qua sông và tấm biển to lù lù là xuống phà thì tôi mới ớ người. Chết chửa, nhầm đường cmnr, mặc dầu hồi nhỏ có hay bốc mì chính ăn vã nhưng trí nhớ của tôi cũng k đến nỗi quá tồi. Lần trước tôi đi thì có qua chỗ phân bò thối inh chứ chả có sông siếc gì. Nhưng lúc đấy khốn nỗi tôi lại không tự tin vào trí nhớ của mình, vẫn dẫn cả đoàn đi tiếp.




(Người ta đi phượt có bồ - Còn anh đi phượt chỉ ba lô hồng )

Kết quả là khi gặp lại quán nước mà cả bọn vửa nghỉ chân cách đấy 1 tiếng thì cả lũ mới mặt méo xệch và quay sang soi tôi như gorila xổng chuồng. Để gỡ gạc tí chút tôi mới lò dò hói thăm dân bản xứ, thì mới hay là đường chúng tôi đi vẫn đúng, có điều phải rẽ sang trái ở một đoạn khốn nạn nào đó. Kết quả là 6 giờ tối chúng tôi mới có mặt ở Mộc. Mặc dù mệt lè lưỡi nhưng vẫn phải nhấc mông lên đi thuê nhà nghỉ.

Thằng thánh rau đến lúc này lại giở quẻ. Người ngợm chua lòm, chân tay rã rời mà ông còn đòi nhà nghỉ phải có ban công, view phải đẹp, không được úp mặt vào núi vì theo phong thủy thế là kiêng.  Ba thằng bọn tôi mặc xác, ngồi nghỉ chờ nhà phong thủy đi kiếm phòng ưng ý. Nhưng rồi cả bọn lại vẫn quay về cái máng lợn vì quanh Mộc toàn núi, không úp mặt vào núi thì úp vào đâu. Sau công cuộc tắm tiên tập thể (trừ 1 thành viên) thì đoàn chúng tôi cũng thò mặt được ra đường để đi đánh chén.


Trước kia tôi đi thì phần 1 mình 1 ngựa, phần kinh tế eo hẹp nên nhờ chị chủ nhà nghỉ nấu cơm rồi chị em ngồi xì xụp nên không thông thạo khoản hàng quán cho lắm. Thế là nhờ taxi, thằng chả ngồi lái mà cứ gọi điện cho 1 bố già nào đấy mở mồm ra là đòi quan hệ mẫu thân với cả tăng dân số làm cả lũ hơi rét. Biết đâu nó lại chở mẹ đến hắc điếm của vợ chồng Trương Tam Lý Tứ nổi tiếng với món bánh bao nhân thịt người thì cũng nguy. Rồi cũng tới quán ăn. Sạch sẽ, chị chủ rất xinh gái tiếc là đã có 1 chồng và hai con.

Xem thực đơn có gì nào: nầm chiên, canh cá, đậu phụ nhồi thịt, khoai mán nấu sườn. Hừ hừ, ngon đấy. Nhưng lũ ôn làm như thể chết đói chết khát. Gọi ra rõ lắm, làm mất công tôi phải ăn 5 bát cơm mà vẫn chưa hết. Tao có phải lợn đâu mà chúng mày gọi hết khoai đến đậu. Mà cái đất Mộc khỉ gió hình như mát zời nên bắp cải mọc có phần năng suất. Tôi dám cá là cái đĩa rau chị chủ bê ra có thể nuôi được 1 con bò nửa tháng không cần rơm.


(Đăng tạm ảnh bữa trưa do tối đói quá quên k chụp)

Giải quyết xong khoản lương thực, để tích kịm tiền thì cả lũ quyết định cuốc bộ về nhà nghỉ. Mặc dù cái thằng ăn no vác nặng là tôi vẫn càm ràm vì tức bụng. Cũng may là có tí hơi gái nên chúng tôi đi dạo có phần phấn khởi. Mặc kệ đằng sau là đống container chạy ầm ầm làm chốc chốc mấy đứa phải nhảy lên bờ mương để tránh nếu không muốn về nhà bằng muôi múc canh. Lượn mãi cũng chán. Quay về phòng nghỉ thì còn hẵng sớm cho cái sự ngủ nên mấy thằng đực nổi máu hâm quay ra hát hò và bắt chân dài ngồi quay clip với cái sự lo xa để up lên youtube nhỡ sau này nổi tiếng người hâm mộ còn có cái mà like. Chả biết thù hằn gì chúng tôi hay do buồn ngủ mà em chân dài cầm máy nhưng quên bấm nút quay. Thiềng thử giờ tôi chả có cái video nào để khoe với quý anh chị cả. Cứ tạm nhắm mắt hình dung là chúng tôi chơi đủ thể loại thượng vàng hạ cám. Từ "chú voi con ở bản Đôn" cho đến "Đồi thông hai mộ."



Cuộc vui chỉ chấm dứt khi mấy vị khách trọ phòng bên vốn là hót gơ soang choảnh sang gõ cửa ý  kiến làm mấy thằng mê mải há mồm chảy dãi mà quên thể hiện nghệ thuật. Buổi tối hôm ấy trôi qua êm đẹp mà không có cuộc some 3 some 4 nào cả. Đắng hơn là thằng thánh rau với thằng thánh đỡ giận nhao nên nhất quyết không chịu ngủ cùng mặc dù tôi với ông thánh ôm đã đăng ký ăn nằm với nhau do quen hơi bén tiếng từ thuở thiếu thời.

Sáng ra súc miệng vội bát phở 30k mà số phận mấy miếng thịt bò có lẽ còn lênh đênh hơn đời cô Lựu. Điểm đến đầu tiên là rừng thông bản Áng. Chỗ này thì nói chung êm ả cả ngoài chuyện mất thằng nhảy nổi cả hạch để chụp kiểu chân không đến đất cật không đến trời. Em chân dài có thể khả năng kìm chế trước zai đẹp hơi kém nên phơ cả chục phát mà run tay vẫn hoàn run tay. Cảm thấy cần để dành sức cho những phi vụ quan trọng hơn nên chúng tôi quyế định nghỉ khoản nhảy nhót và gỡ gạc bằng việc đuổi theo mấy ông bốn chân cùng tuổi để chụp phân. Đùa chứ lớn nhỏ tới giờ chỉ thấy lũ ngựa còm kéo xe ruồi nhặng bâu đầy hoặc ông ngựa vẳn cong lưng cho thiên hạ cưỡi ở Sầm Sơn chứ nào được thấy tuấn mã thực thụ. Phải nói ngựa ra ngựa quý anh chị ạ. Răng dài, lông dài, chân dài.. cái gì cũng dài, hế hế. ngực nở cuồn cuộn bụng thon 6 múi.



Gõ đến đây tôi mới giật mình cứ ngỡ mình đang tả Phạm Văn Mách. Sẵn hăng máo nên tôi định đuổi theo sờ chân ông ngựa đặng lấy may nhưng đồng loại chân dài gầm cao máy thoáng nên phi quá nhanh. Thành thử chỉ vớ dc pic trên. Nắng lên tròn đỉnh đầu thì chúng tôi cũng lò dò đến được thác Dải Yếm sau khi đi qua ngã ba Háng. Tiên sư tay nào đặt tên quá khéo. Tiếc là không có đèo Bồng Đảo hoặc thung lũng Tình Yêu. Chả biết cô Tiên hạ phàm kia đã đến tuổi mãn teen hay thằng con zời bú khỏe quá từ trong Dải Yếm mượt mà kia bói cũng không rỉ ra được môt giọt nước.

Chả có nhẽ đến rồi lại về. Cả bọn đành hì hục chụp choẹt với mớ đá tảng và cây thủy sinh chết khô rủ xuống tuồng như mớ "ruốc" lâu ngày quên cạo thò ra ven dải yếm. Lượn lờ nước nôi giải khát chán chê thì cả bọn ngược lên thị trấn đề tham quan đồi chè và khu bò sữa. Cái nơi mà tay chủ quán nước mía chém gió như thần rằng có con bò super milk milk có thể vắt ra được 72l sữa/ trên ngày. Tôi đồ rằng có cắt tiết cả lão cộng với con bò cũng chưa được từng đấy chứ đừng nói. Nhưng thôi, hãy cứ để người già họ mộng mơ với những ước ao thời tuổi trẻ. Thanh niên chúng tôi còn vắt cổ chày ra sữa được cơ mà.


(Phen này chẳng nhất thì nhì - Phải cho thằng ấy có đi không về )

Đồi chè lại mang đến một sự thất vọng nữa. Vốn sinh ra ở miền núi nên chúng tôi không lạ lẫm gì với cây chè. Nhưng đến Mộc thì ngoài mấy chỗ đấy ra còn biết đi đâu. Cộng thêm nghe quảng cáo có riêng một quả đồi chè mọc thành hình trái tiêm gắn liền với một truyền thuyết mà tôi mới vừa bịa ra ngay tức thì rằng nếu có đôi trai gái nào yêu nhao mà chàng trai cõng cô gái chạy đủ một trăm vòng quanh quả đồi không dừng lại nghỉ thì họ sẽ hạnh phích bên nhao mãi mãi.


Hỡi ôi là chán, chè thấp lè tè không qua khỏi đầu gối tôi. Đã thế lại còn được phun xịt thuốc sâu bọ gì đấy trắng trắng làm cản trở những bước chân vào vườn vì nghệ thuật. Chuyện đến đây đã nhạt toẹt, sau khi mua vội vàng mỗi thằng đôi hộp bánh sữa về làm quà thì chúng tôi lên xe té thẳng. Hết cụ chuyện đi Mộc.


loading...
loading...