Thôi về mình nằm ôm nhau ngủ đi em
Một đêm cuối năm thành phố buồn như tró
Ở những ngã tư đèn vàng xanh đỏ
Anh đứng một mình nhìn mọi thứ đi qua
Em ở đâu trong tám vạn người ta?
Em ở đâu trong tám vạn người ta?
Những nỗi nhớ đều đều như thác đổ
Những buổi chiều chếnh choáng say sưa
Tụi mình tìm thấy nhau chưa
Sao không đưa nhau về ôm nhau nằm ngủ
Một triệu nỗi buồn trôi qua đã đủ
không có em
Anh giống như một túi rượu sầu
Ôm nhau đi, ôm như mới lần đầu
Lúc em ngã vào anh, tụi mình ngã vào lòng nhau vội vã
lúc nằm im, nghe tim thở vụng về
Thôi về nằm cạnh nhau ôm anh ngủ đi em
Một đêm cuối năm thành phố buồn hơn tró
Tụi mình xa nhau, tại sao chẳng rõ
